Việc cách ly cũng có thể là về mặt vật lý

Không thể đảo ngược chiến thuật cho chương này. Ta không thể quyến rũ được người khác nếu không tạo ra ảo ảnh, đem đến cho họ cái cảm giác thế giới này là thực nhưng lại xa rời thực tế. Người bị cách ly bao giờ cũng yếu đuối. Bằng cách từ từ cách ly những nạn nhân mà ta muốn quyến rũ, ta sẽ khiến họ dễ dàng bị ta chi phối. Việc cách ly ở đây có thể là về mặt tâm lý, có nghĩa là bằng cách chỉ để họ nhìn thấy những hành động quan tâm mà ta dành cho họ, ta sẽ khiến tâm trí họ không còn chỗ cho bất kỳ suy nghĩ nào khác. Họ sẽ chỉ nhìn thấy ta và nghĩ về ta. Việc cách ly cũng có thể là về mặt vật lý ta tách họ ra khỏi môi trường sống của họ, ra khỏi bạn bè, gia đình và mái ấm của họ. Ta hãy cho họ cảm giác đang bị tách ra khỏi nhịp điệu phát triển của xã hội và đang trong tình trạng lấp lửng, nghĩa là sắp bỏ lại một thế giới khác. Một khi bị cô lập như thế, họ sẽ không trông chờ được gì ở sự giúp đỡ bên ngoài và trong tâm trạng hoang mang này, họ sẽ rất dễ bị ta dẫn dụ. Ta hãy lùa kẻ mà ta muốn quyến rũ vào sào huyệt của ta, một nơi hoàn toàn xa lạ với họ. Vào đầu thế kỷ thứ năm trước Công nguyên, Ngô vương Phù Sai vua nước Ngô của Trung Hoa đã đánh bại kẻ thù là Câu Tiễn, vua nước Việt, trong nhiều trận chiến. Câu Tiễn bị bắt và bị buộc trong côi chuồng ngựa cho Phù Sai. Cuối cùng Câu Tiễn cũng được thả về nước nhưng hàng năm ông ta phải tiến cống vàng bạc và tặng phẩm cho Phù Sai. Số cống phẩm hàng năm này đã giúp nước Ngô thêm thịnh vượng và Phù Sai thêm giàu có. Vào năm kia, Câu Tiễn gửi sứ giả đến nước Ngô hỏi ý Phù Sai xem có chấp nhận cho Việt triều cống hai mỹ nhân không. Phù Sai lấy làm hiếu kỳ và chấp nhận cống phẩm này. Vài ngày sau các giai nhân được đưa sang nước Ngô và được Phù Sai nghinh tiếp ở hoàng cung. Cả hai giai nhân bước đến trước bệ rồng, trên mái tóc chải bới công phu là những hạt trân châu và lông chim tuyệt đẹp. Đôi bông tai ngọc khua thánh thót theo từng bước đi của họ. Bầu không khí bỗng chốc sực nức một mùi hương mê hoặc toát ra từ cơ thể họ. Nhà vua rất đỗi hài lòng. Một trong hai mỹ nhân có nhan sắc vượt hẳn người kia. Tên nàng là Tây Thi. Nàng nhìn thẳng vào mắt nhà vua không chút e lệ thẹn thùng. Rõ ràng là nàng rất tự tin và tỏ ra rất khêu gợi, điều mà vua Phù Sai không thường nhìn thấy ở các thiếu nữ khác.