Càng lớn giác quan của ta ngày càng cùn lụt

Khi bé giác quan của chúng ta nhạy bén hơn rất nhiều. Ta dễ dàng say mê màu sắc của món đồ chơi mới hay một màn biểu diễn xiếc, đồng thời cũng dễ dàng bị lôi cuốn bởi một mùi hương hay một thanh âm. Trong các trò chơi mà chúng ta chế ra, có rất nhiều trò giống với thế giới của người lớn nhưng ở quy mô nhỏ hơn, và ta cũng rất thích thú khi sắp xếp các trò chơi và để ý đến từng chi tiết của chúng. Càng lớn giác quan của ta ngày càng cùn lụt. Ta không còn tập trung để ý nhiều nữa vì phải vội vã làm cho xong việc này để chuyển sang việc khác. Vì thế, khi quyến rũ ai đó, ta phải cố gắng đưa họ trở về thời thơ ấu vàng son của họ. Đứa trẻ bao giờ cũng ít lý trí hơn người lớn và dễ bị gạt hơn, giác quan của một đứa trẻ cũng đễ bị tác động hơn. Vì thế khi đối tượng ở cạnh ta, ta không bao giờ được cho họ cái cảm giác mà họ thường có trong đời thực, tức cái cảm giác luôn phải vội vã, nhẫn tâm và làm hết sức của mình. Ta phải làm cho mọi thứ chậm lại và trả chúng về với thời thơ ấu đơn giản trước đây. Tất cả các chi tiết mà ta sắp đặt, từ màu sắc, quà cáp đến những nghi thức nho nhỏ, đều phải nhắm vào giác quan của đối tượng, vào cái sung sướng trẻ con trước sức quyến rũ của thế giới tự nhiên. Khi giác quan của họ tràn ngập những hình ảnh đẹp thì lý trí của họ sẽ yếu đi. Nếu biết cách quan tâm đến từng chi tiết, ta sẽ khiến đối tượng không còn để tâm chú ý đến những gì ta theo đuổi như chuyện ân ái, quyền lực… vì ta tỏ ra quá ân cần chu đáo với họ. Trong cái thế giới trẻ con mà ta bao bọc họ bằng cảm giác, họ sẽ nhận ra rằng ta đang đưa họ vào một thế giới khác với cái thế giới thực mà họ đang sống. Đây là điều cần thiết để lôi cuốn họ. Ta phải nhớ rằng ta càng lôi cuốn sự chú ý của đối tượng vào những điều nhỏ nhặt thì họ sẽ càng ít để ý đến hướng đi của ta. Tiến hành việc quyến rũ cũng không khác với tiến hành một nghi thức một cách châm rãi và đầy lôi cuốn, trong đó tầm quan trọng của các chi tiết được tôn cao và các khoảng khắc trở nên muôn phần trang trọng. Vào thế kỷ thứ tám, ở Trung Hoa một ngày kia Vua Đường Minh Hoàng chợt nhìn thấy một giai nhân tuyệt sắc đang ngồi chải tóc bên hồ trong hoàng cung. Nàng là Dương Qúy Phi, phi tần của hoàng tử, nhưng nhà vua vẫn quyết chiếm đoạt nàng cho riêng mình.